Sản phẩm bán chạy
Đối tác
quảng cáo trái 1quảng cáo trái 2quảng cáo trái 3qctrai
slide3slide5slide7slide1Slide3
Tin tức Mẹ & Bé

THUÊ ĐỒ CHƠI CHO BÉ – SỰ LỰA CHỌN THÔNG THÁI

THUÊ ĐỒ CHƠI CHO BÉ – SỰ LỰA CHỌN THÔNG THÁI
Trong phương pháp giáo dục hiện đại, trò chơi là một môn huấn luyện quan trọng. Nước Bỉ đứng hàng đầu về tiến bộ sư phạm, thấy rõ sự quan trọng và ích lợi của trò chơi trong công tác giáo dục, nên đã đưa bộ môn trò chơi vào trong chương trình giáo dục quốc gia. Nhà tâm lí học Kunkel người Anh nói: “Trò chơi là một phương tiện để tái tạo lại tâm lí ổn định cho một số em khó tính, dở người, vô trật tự ... vì trong lúc chơi, trẻ em không thu mình lại, chúng sẽ vui vẻ hẳn lên, thích hoạt động hơn ... Khi bị khép vào luật chơi, các em sẽ dần dần có trật tự, kỉ luật và sinh động hơn ....”.

 

Dự định gửi con vào trường mẫu giáo gần nhà, nên thỉnh thoảng tôi vào trường để tìm hiểu, một hôm vào thăm trường  thấy các bé đang chơi các đồ chơi cũ tôi liền hỏi cô giáo: “Tại sao quanh năm suốt tháng trẻ cứ phải chơi những đồ chơi cũ mãi như thế này à ?”. Cô giáo bèn trả lời: “Tại vì nhà trường không có đủ kinh phí để mua sắm thường xuyên, phải chờ hết khấu hao mới được duyệt, những đồ chơi ở đây đã được hơn 5 năm rồi nhưng vẫn chưa được thay đổi, trẻ em thì cả thèm chóng chán, chơi mãi mấy cái đồ chơi cũ này các con cũng thờ ơ, không hứng thú gì…!”.

Trò chơi ở trẻ em không phải là một hoạt động theo bản năng, cũng không phải vì thừa năng lượng nên mới chơi mà vì do mâu thuẫn giữa nguyện vọng của trẻ em muốn được trực tiếp tham gia vào cuộc sống của người lớn với khả năng của chúng chưa được chuẩn bị đầy đủ nên đã nảy sinh trò chơi.

Vậy trò chơi là một hình thức đặc thù độc đáo của trẻ em để thực hiện tác động tương hỗ giữa chủ thể với môi trường chung quanh (trẻ em nhận thức thế giới thông qua trò chơi).
Trong trò chơi trẻ mô phỏng lại cuộc sống của người lớn mà chủ yếu là chúng tái tạo các hành động, các quan hệ qua lại của họ một cách độc đáo bằng hành động và hình tượng, đồng thời khi tái tạo các quan hệ của người lớn, trẻ bộc lộ được thái độ, cảm xúc của mình.

Khi chơi, trẻ sống một cuộc sống thực đầu tiên chính trong hoạt động chơi chứ không phải hoạt động nào khác, trẻ thực sự là một chủ thể tích cực hoạt động, giao tiếp và chủ động vận dụng các ấn tượng, các kinh nghiệm đã có để củng cố, khái quát thành kiến thức, để hình thành nhân cách. Chính vì vậy trò chơi là thực tiễn tự lực của trẻ em, là một hoạt động phản ánh tự lực và sáng tạo của trẻ cần được người lớn tổ chức hướng dẫn.

Trò chơi là một hoạt động tự nhiên và cần thiết nhằm thỏa mãn những nhu cầu giải trí đa dạng của con người. Trò chơi là một phương pháp giáo dục thực hành hiệu nghiệm nhất đối với việc hình thành nhân cách, trí lực của trẻ em. Trò chơi là một hình thức dưỡng sinh của người lớn tuổi, giúp họ hăng hái, thư giãn, vui vẻ, trẻ trung ...

Nhiều người trong chúng ta còn chưa đánh giá đúng mức sự ích lợi của trò chơi trong việc giáo dục thanh thiếu niên. Đôi khi họ còn cho rằng đó là một thứ công việc vô bổ, mất thời giờ ... Quan niệm đó hoàn toàn sai lầm.

Với người lớn, trò chơi là giải trí, thư giãn, giúp cho đầu óc bớt căng thẳng sau những giờ làm việc mệt nhọc. Với trẻ em, ngoài sự giải trí, trò chơi còn là một nhu cầu cần thiết cho sự phát triển Trí, Đức, Thể và Nhân Cách con người. Đối với các phong trào thanh thiếu niên, trò chơi là một lợi khí chính yếu trong những phương pháp giáo dục, giúp trẻ em rèn luyện và phát triển toàn mĩ các giác quan chính, làm cho trẻ khéo léo hơn, trí tưởng tượng phong phú hơn. Trò chơi còn giúp trẻ biết quan sát và phản ứng nhanh, biết tôn trọng kỉ luật, biết tự chủ, từ đó nảy nở tình đồng đội, đoàn kết thương yêu nhau. Trò chơi được xem như một hình thức tổ chức cuộc sống cho trẻ, nó được xem như một phương tiện giáo dục trẻ có hiệu lực nhất, vì qua đó nó ảnh hưởng đến sự phát triển toàn diện của trẻ, nó còn là phương cách nhận thức thế giới của trẻ em.

Trong phương pháp giáo dục hiện đại, trò chơi là một môn huấn luyện quan trọng. Nước Bỉ đứng hàng đầu về tiến bộ sư phạm, thấy rõ sự quan trọng và ích lợi của trò chơi trong công tác giáo dục, nên đã đưa bộ môn trò chơi vào trong chương trình giáo dục quốc gia. Nhà tâm lí học Kunkel người Anh nói: “Trò chơi là một phương tiện để tái tạo lại tâm lí ổn định cho một số em khó tính, dở người, vô trật tự ... vì trong lúc chơi, trẻ em không thu mình lại, chúng sẽ vui vẻ hẳn lên, thích hoạt động hơn ... Khi bị khép vào luật chơi, các em sẽ dần dần có trật tự, kỉ luật và sinh động hơn ....”.

Tóm lại, trò chơi là một phương tiện giáo dục và giải trí, giúp cho cá nhân được rèn luyện, giúp cho tập thể có được bầu không khí vui vẻ, thân ái, thông cảm ...
Trong một buổi sinh hoạt của thanh thiếu niên mà thiếu những trò chơi thì thật là buồn tẻ, gây nhàm chán cho các em với tổ chức.

Trong khi chơi, trẻ nắm được các tiêu chuẩn đạo đức, các qui tắc hành vi một cách thực tiễn. Nhờ những mối quan hệ đa dạng trong trò chơi mà đứa trẻ tham gia đã hình thành được các phẩm chất đạo đức qúi giá như: Lòng nhân ái, vị tha biết giúp đỡ lẫn nhau, tính kỉ luật, tổ chức, ý thức tập thể sáng tạo.

Trò chơi là một hình thức của hoạt động nhận thức. Nó giúp trẻ phát triển các giác quan, phát triển ngôn ngữ, tư duy hành động trực quan, tư duy trực quan hình tượng, phát triển óc tưởng tượng của trẻ em. Qua trò chơi, nhu cầu nhận thức của trẻ em sẽ được phát triển. Trẻ muốn biết nhiều hơn để tái tạo cuộc sống của người lớn, nói đúng hơn để làm trò chơi giống thật.

Tạo cho trẻ trạng thái vui vẻ, lanh lợi, hoạt bát, tác động tốt đến sự tuần hoàn, trao đổi chất, giúp cơ thể phát triển nhanh, khỏe.

Mục đích căn bản của trò chơi đó là: Phải dần dần biến trò chơi thành thói quen lao động.
Trong khi chơi, trẻ làm quen dần với các loại hình lao động của người lớn, giúp trẻ vừa mở rộng hiểu biết vừa rèn luyện được một số kĩ năng lao động tự phục vụ, biết qúi trọng lao động.

Thông qua trò chơi, trẻ phản ánh được mối quan hệ xã hội của người lớn và cũng qua đó, trẻ cảm thụ được cái đẹp.

Trò chơi là sự chuẩn bị thói quen lao động và nó dần dần phải được thay thế bằng lao động. Với mục đích này, người lớn phải làm sao cho trò chơi không trở thành nguyện vọng duy nhất của trẻ, không làm nó lãng quên hoàn toàn các mục đích xã hội và cần phải làm sao để trò chơi có tác dụng giáo dục những thói quen tâm lí và thể lực cần thiết cho công việc.

Ở lứa tuổi còn nhỏ, mục đích của các trò chơi mang tính chất bắt chước thuần túy và có thể gọi đó là những mục đích mang tính chất ước lệ. Càng lớn, mục đích trò chơi càng được tính toán cẩn thận và có động cơ rõ ràng. Để có thể đạt được mục đích trò chơi chúng ta cần có những hình thức sinh động vui tươi, lôi cuốn dần đứa trẻ vào lĩnh vực lao động. Đây là một quá trình diễn ra chậm chạp song liên tục. Sự chuyển từ trò chơi sang việc tổ chức cuộc sống và lao động diễn ra như sau:

- Các mục đích có yếu tố lí trí nhiều hơn.
- Các phương pháp tiến hành thực tế hơn.
- Các kĩ năng tổ chức hình thành khi chơi có thể được chuyển thành kĩ năng tổ chức lao động cuộc sống.
- Bước chuyển tiếp từ trò chơi sang công việc thường quá đột ngột, không đem lại hiệu quả giáo dục. Một hình thức chuyển tiếp nhẹ nhàng, hợp lí sẽ giúp cho trẻ phấn chấn hơn trong khi thực hiện một công việc thực thụ nào đó. Ví dụ: Thay vì cho đi nhặt rác xung quanh trường, chúng ta có thể tổ chức trò chơi lấy tên là: "Tìm và diệt", có thể sẽ làm thú vị hơn công việc và đạt hiểu quả giáo dục cao hơn.

Trò chơi của trẻ em thường trải qua ba giai đoạn, mỗi giai đoạn đòi hỏi một phương pháp điều khiển khác nhau, thích ứng với sự phát triển của trẻ.

Giai đoạn thứ nhất (chưa đến trường): Từ hai tuổi đến bốn - năm tuổi. Đây là giai đoạn chơi trong phòng, là thời kì đồ chơi. Đặc điểm của giai đoạn này là trẻ thích chơi một mình, ít khi cho bạn khác cùng chơi. Đây là giai đoạn khả năng cá nhân của trẻ được phát triển, đừng ngại chơi một mình khi lớn lên đứa trẻ sẽ trở thành ích kỉ mà hãy tạo điều kiện để cho trẻ được chơi một mình. Song cần nhớ đừng để giai đoạn này kéo dài mà kịp thời chuyển sang giai đoạn hai.

Trong giai đoạn này, đồ chơi là trung tâm của trò chơi: Đồ chơi thường có 3 loại:
- Đồ chơi thành phẩm: Cầu trượt, xích đu, bập bênh, ô tô điện ...
- Đồ chơi bán thành phẩm: Đòi hỏi trẻ phải hoàn thành các phần còn lại, ví dụ: Tranh cắt rời, các hình khối xếp hình ...
- Đồ chơi vật liệu: Đất sét, gỗ ...

Mục đích cần đạt được của trò chơi ở giai đoạn một đó là:
- Để cho trẻ tự chơi.
- Không bỏ dở trò chơi, cần làm đến nơi đến chốn.
- Hiểu được giá trị nhất định của mỗi thứ đồ chơi, biết giữ gìn và thu dọn gọn gàng sau khi chơi.

Giai đoạn thứ hai (đến trường): Từ 6 tuổi đến 11-12 tuổi. Cần giúp trẻ chuyển tiếp một cách thuận lợi từ hình thức chơi một mình sang hình thức chơi nhóm cùng với bạn bè. Ở giai đoạn này, trẻ thích những trò chơi hiếu động, thích những trò chơi ở ngoài trời. Điều khiển trò chơi ở giai đoạn này khó khăn hơn vì chúng không còn chơi trong phòng trước mặt bố mẹ chúng, mà ở ngoài sân, nơi công cộng, ở trường học, phạm vi vui chơi được mở rộng (có nhiều bạn bè), ở đây trò chơi được tổ chức tốt hơn vì có sự giúp đỡ của thầy cô giáo (những nhà sư phạm lành nghề). Đứa trẻ hoạt động như một thành viên của xã hội, nhưng đó là xã hội của trẻ nhỏ chưa có kỉ luật nghiêm minh cũng như sự kiểm tra của xã hội. Trong trường hợp này, nhà trường đóng vai trò quan trọng, mang lại cho trẻ cả hai thứ còn thiếu đó, nhà trường chính là hình thức chuyển tiếp sang giai đoạn thứ ba của trò chơi.

Ghi chú: Trong những gia đình ở thành phố, có điều kiện cho con cái đến trường mẫu giáo vào độ tuổi ba, bốn trở lên thì giai đoạn thứ hai này sẽ đến với những đứa trẻ đó sớm hơn.
Giai đoạn thứ ba: Đứa trẻ đã hành động như một thành viên của tập thể, một tập thể không chỉ vui chơi mà còn làm việc, học tập. Do vậy trò chơi ở lứa tuổi này có những hình thức tập thể nghiêm ngặt hơn, nó gắn liền với những khái niệm lợi ích tập thể, kỉ luật tập thể.

Ở giai đoạn thứ ba, việc điều khiển trò chơi đã không còn nằm trong tầm tay bố mẹ nữa mà chuyển sang cho tổ chức nhà trường hoặc các đoàn thể. Mặc dù vậy, bố mẹ vẫn có khả năng tác động tốt với tính tình của đứa trẻ bằng cách giúp nó không chỉ xem trò chơi là nguyện vọng duy nhất, giúp nó biết tự hào về thành tích đạt được của chính bản thân nó và của tập thể, giúp nó rèn luyện đức tính "Thắng không kiêu, bại không nản".

Trong ba giai đoạn phát triển trò chơi ở trẻ em, bố mẹ nói riêng, người lớn nói chung và nhất là các nhà sư phạm cần có những phương pháp điều khiển khác nhau của trò chơi. Song cần phải luôn nhớ tạo điều kiện cho đứa trẻ có khả năng tự lập, phát triển đúng tài năng của nó và sẵn sàng giúp đỡ trẻ khi cần.

Như đã đề cập ở trên, bất kì trò chơi nào cũng mang một ích lợi trong việc giáo dục và rèn luyện nhất định:

- Luyện tính tình: Các em trở nên vui vẻ, sôi động. Rèn luyện tính đồng đội, biết đoàn kết gắn bó với nhau để giành chiến thắng, phát triển năng khiếu tốt, sự can đảm, gan dạ, lòng vị tha ...

- Luyện ý chí và ý thức: Hăng say đua tranh để giành chiến thắng. Tự chủ, không rụt rè, sợ hãi, không bị lôi cuốn bởi nhiệt tình bồng bột. Chấp hành kỉ luật của trò chơi. Kiên nhẫn trong khi chơi. Biết sáng tạo, linh động.

- Luyện giác quan: Với những trò chơi phản ứng nhanh, ghi nhớ, nhanh mắt, thính tai, lẹ tay, quan sát, tập trung tư tưởng ...


- Tăng cường sức khỏe: Trò chơi thường được tổ chức ngoài thiên nhiên thoáng đãng, không khí trong lành. Có nhiều trò chơi cần đến sự vận động  như: Cầu trượt, xích đu, bập bênh, đạp xe ...

- Trò chơi cũng có thể chữa trị cho những em bị trầm uất, bị căng thẳng hay suy nhược thần kinh ...

- Trò chơi giáo dục các em biết ý thức công dân, những em biết tự giác tôn trọng luật chơi, khi lớn lên, cũng sẽ tự giác chấp hành đúng pháp luật nhà nước, các quy định của khu vực, tổ dân phố ... nếu các em không tự giác thì chúng ta phải uốn nắn dần dần.
 

Để có một trò chơi đúng nghĩa và bổ ích phải hội đủ 3 yếu tố sau:
- Xây dựng bầu không khí.
- Rèn luyện được kĩ năng.
- Mang tính chất giáo dục.

Thiếu một trong ba yếu tố trên, trò chơi sẽ trở thành phản tác dụng, có tai hại nhất thời hoặc sâu xa.

Xây dựng bầu không khí: Trò chơi phải góp phần xây dựng một bầu không khí vui tươi, sống động, lôi kéo mọi người cùng tham gia, xóa bỏ xa lạ ngại ngùng, khép kín, thụ động, giải tỏa mọi căng thẳng, đem lại niềm vui và nụ cười (cần hỗ trợ một vài bài hát sinh hoạt ngắn, vui, vài tràng pháo tay hay múa tập thể đơn giản).

Nhưng dẫu có vui thế nào, dẫu có cười đến chảy nước mắt đi nữa mà thiếu 2 yếu tố sau, thì niềm vui sẽ hời hợt chóng qua hay sượng sùng trơ trẽn.

Rèn luyện được kĩ năng: Làm sao để cho các bài tập thể dục biến thành trò chơi phản xạ nhanh, tháo vát ... (con cò con bò con sò, thụt thò, dài ngắn cao thấp ...). Các bài khóa huấn luyện kĩ năng khô khan, biến thành trò chơi ứng dụng thực hành hiệu quả và hấp dẫn (đua xe tam mã, tìm vàng ...). Các bài toán rối trí biến thành trò chơi động não, suy luận, phân tích lí thú (em học toán) ... Như vậy qua nhiều lần chơi với các trò chơi khác nhau, các em đã nghiễm nhiên được rèn luyện từng chút một mà không hay biết. Không cần những bài khóa dài dòng tốn công sức và thời gian.

Mang tính giáo dục: Yêu cầu này chúng ta không nhận thấy bộc lộ một cách rõ rệt nhưng lại hết sức quan trọng. Nó góp phần vun đắp tính nhân bản một cách âm thầm, tiệm tiến nhưng hiệu quả có thể nói là thấm thía sâu xa hơn so với các bài công dân, đạo đức, trong các trường lớp. Nó giúp các em nhận thức được tinh thần đồng đội và kỉ luật tập thể, tính trung thực trong khi thi đấu, mối tương quan ứng xử tốt đẹp trong xã hội, vâng phục người lớn, tôn trọng người khác ...

Con người, nhất là trẻ em, ai mà chẳng có nhu cầu vui chơi, giải trí, nếu như nhà trường, gia đình không biết tổ chức các trò chơi bổ ích, không có nhiều đồ chơi sẽ làm cho trẻ “chậm lớn” (cả về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng), thậm chí sinh bệnh.

Hiện nay trên thị trường đang bày bán rất nhiều đồ chơi độc hại, bạo lực, nguy hiểm, mất vệ sinh … ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe và sự phát triển trí tuệ, tình cảm, nhân cách của trẻ …

Một thực trạng nữa là đồ chơi dành cho trẻ tốn quá nhiều tiền. Đối với những gia đình khá giả thì không nói làm gì, đối với những gia đình trung lưu trở xuống thì đây là vấn đề cần phải cắt giảm. Khi nền kinh tế lâm vào khủng hoảng ai ai cũng thắt lưng buộc bụng thế giới tuổi thơ của các em cũng bị thu hẹp theo. Chúng ta luôn hô hào “trẻ em là tương lai của đất nước” nhưng thực tế nhiều trẻ em vẫn chưa được gia đình, xã hội quan tâm đúng mức.
Bằng cách nào đó chúng ta có thể chăm sóc, giáo dục … trẻ em nhiều hơn không?

Bằng cách nào đó thu hẹp khoảng cách giữa trẻ em nghèo và trẻ em giàu để xã hội ngày càng phát triển hơn không?

        Tại sao các vật dụng khác cho thuê được mà đồ chơi lại không thể cho thuê chứ ?
 

 

Để được tư vấn và hướng dẫn lựa chọn đồ chơi phù hợp, xin liên hệ :

 

Thông tin:

Đ/c Shop  UniBabySố 24, Ngõ 251/8 Nguyễn Khang, Yên Hòa, Cầu Giấy, HN ( Khu gia đình Học viện Hậu cần T36 BCA  và gần Trường C3 Yên Hòa - Ô tô đỗ cửa ): Hotline : 098.56.800.81
Email: dochoichothuehn@gmail.com ;  info@dochoichothue.net ; www.dochoichothue.net

 

Sản phẩm mới
BỂ CÂU CÁ TRẺ EM

BỂ CÂU CÁ TRẺ EM

Giá bán: 0 đ
Tin mới
Thống kê truy cập
Quảng cáo
quảng cáo phải 1qc3qc6
qc truot 1
qc truot 2
^ Về đầu trang
;